
Ba cây - ba sắc màu - ba nhịp thở khác nhau như ba nét chấm phá dịu dàng của đất trời cuối xuân khiến khoảng sân Chu A thật đặc biệt. Lộc vừng đang thay lá, những chiếc lá đỏ rơi chậm, mỏng và nhẹ, nằm lẫn trên mặt sân như những cánh hoa vừa đi lạc khỏi mùa. Phía bên kia, cây bàng vừa kịp bật những chồi non xanh mướt - một màu xanh trong trẻo đến mức nhìn lên thấy cả một khoảng trời như được trẻ lại.
Và cụ muỗm già vẫn lặng lẽ đứng đó, trên cành đã lấp ló những chùm quả nhỏ, tròn xinh như thể âm thầm cất giữ vị ngọt của những ngày nắng sắp tới.

Xuân dường như vẫn còn vương lại đâu đây: trong màu lá đỏ vừa rơi, trong mầm xanh vừa bật, trong những chùm quả đang lớn dần. Và đâu đó giữa những sắc lá ấy, lũ trẻ vẫn chạy qua, cười vang, nhặt chiếc lá đỏ, ngước nhìn một cành non.

Có lẽ vì thế mà sân trường không chỉ có cây đang lớn lên, mà cả tuổi thơ cũng đang âm thầm lớn lên từng ngày...