Hành trình của những lá thư tay và bức tranh của học sinh Trường Chu Văn An A bắt đầu từ một tin vui rất đặc biệt: cô giáo được vinh dự tham gia Đoàn công tác số 10 thăm quần đảo Trường Sa, nhà giàn DK1. Các con viết thư, vẽ tranh, gửi gắm tình cảm chân thành, lòng biết ơn của mình đến với các chú bộ đội nơi đảo xa.

Những lá thư được xếp ngay ngắn trong ba lô, theo cô giáo rời Hà Nội vào Cam Ranh, rồi lại cùng lên tàu, bắt đầu hành trình ra khơi. Chặng đường dài sẽ bắt đầu: phía trước là biển cả mênh mông, là sóng, là gió… nhưng ai cũng tin, những lá thư ấy nhất định sẽ đến nơi.

Mỗi đảo đi qua, những lá thư lại được mang ra, cùng với câu chuyện về những học trò ở Chu A. Các chú bộ đội ngạc nhiên, xúc động và rất vui. Những dòng hồi âm được viết ngay trong buổi chiều hôm ấy, giữa nắng và gió biển. Ngồi đợi các chú viết, các cô giáo thấy thật vui, thật ấm áp bởi những điều bọn trẻ gửi đi đã thực sự chạm tới nơi cần đến

Rồi những lá thư hồi âm ấy lại theo tàu trở về đất liền, nằm yên trong chiếc ba lô quen thuộc, đi ngược hành trình cũ để trở lại lớp học. Những phong bì có dấu đảo xa được các bạn nhỏ chuyền tay nhau cùng đọc. Có tiếng gọi nhau khe khẽ, có những nụ cười rạng rỡ như thể niềm vui cũng biết cách lan đi.

Vậy là hành trình của những lá thư đã diễn ra trọn vẹn. Từ lớp học nhỏ nơi đất liền đến những điểm đảo xa xôi, rồi lại trở về, những lá thư đã làm được một điều rất giản dị mà ý nghĩa: nối những tình cảm trong trẻo với những trái tim đang canh giữ biển trời. Và có lẽ, từ những điều nhỏ bé như thế, tình yêu với biển đảo, với quê hương cứ lặng lẽ lớn lên, học trò Chu A sẽ học được tình yêu với biển đảo quê hương, tình yêu đất nước từ những điều giản dị như thế.